Lao xao đám bụi hồng trần
Sáng nay tắt lịm trước nàng xuân
Nhành hoa mai trắng thanh tao thế
Mây gió đem về hương cố nhân.
Hình như bạn Cát Tường nghĩ rằng “cố nhân” ở đây là một người nào đó, chắc Cát Tường cho rằng đó là “người xưa” của Lĩnh Nghiêm. Có thể vài bạn khác cũng đã nghĩ như vậy. Xin thưa, không phải! “Cố nhân” trong bài thơ này không phải là một con người bằng xương bằng thịt, “cố nhân” ở đây là một hình ảnh ẩn dụ cho bản tâm thanh tịnh, nó là cái chân thiện mỹ. Trong bài thơ “Tìm nhau” của Sư Ông Làng Mai cũng có câu:
Chiều hôm qua bước đi một mình
Con thấy là thu rơi đầy lối cũ
Và vầng trăng cheo trước ngõ
Đã xuất hiện bất thần
Như bóng hình người cũ.
“Người cũ” ở đây không phải là một
con người, đó là hình ảnh ẩn dụ cho giác tính.
An lạc, thanh tịnh chính là bản
chất của tâm ta, chỉ vì ta sống trong lãng quên, thất niệm, để cho những âu lo,
muộn phiền trấn ngự nên ta đánh mất sự bình an vốn có của mình, tâm ta ngày
càng rời xa cõi an bình, rời xa bản chất thanh tịnh, ta để lạc mất “cố nhân”.
Khi có chánh niệm, ta biết buông
xuống những âu lo và những suy nghĩ vẩn vơ để trở về theo dõi hơi thở đang đi
vào, hơi thở đang đi ra, thì những phiền muộn rơi rụng dần, tâm ta sẽ bình an
trở lại, ta lại được tao ngộ cùng “cố nhân”. Tu tập là một sự trở về, trở về
với bản tâm thanh tịnh. Theo dõi hơi thở chính là chiếc cầu đưa ta tới bờ vui.
Một khi có chánh niệm thì ta tiếp
xúc được với vẻ đẹp trong ngần của mùa xuân. Mùa xuân đẹp là vì lòng người bình
an. Nếu lòng không bình an thì mùa xuân sẽ không còn đẹp nữa. Khi tâm an lạc
thì mùa đông cũng trở thành ấm áp, mùa hè trở nên mát mẻ và mùa thu cũng là mùa
của xum vầy.
Mùa xuân ở đây là một đối tượng
của chánh niệm. Bằng con mắt chánh niệm nhìn vào mùa xuân thì mùa xuân trở nên
trong trẻo hơn, tươi mới hơn; con mắt chánh niệm nhìn vào nhành hoa mai trắng
thì nhành hoa mai trắng tinh khiết hơn, thanh tao hơn, con mắt chánh niệm nhìn
vào cánh én thì cánh én rộn ràng hơn. Nếu không có chánh niệm, nếu trong lòng
còn chất chữa những buồn phiền chưa buông bỏ được thì mùa xuân cũng trở nên u
uất, cây hoa mai chẳng khác gì những cây khác và cánh én cũng như mọi cánh chim
trời thôi. Vì vậy, không phải mùa xuân làm nên vẻ đẹp của đất trời mà chính
nguồn tâm an lạc tạo nên vẻ đẹp của trời đất. Mùa xuân, cành hoa mai hay cánh
én là tiếng chuông chánh niệm nhắc ta tiếp xúc với thực tại nhiệm mầu. Tất cả
những hiện hữu khác cũng đều là tiếng chuông chánh niệm nhắc nhở ta trở về với
bản tâm thanh tịnh chỉ có điều ta có đủ tỉnh giác để lắng nghe những tiếng gọi
ấy hay không mà thôi (bông hoa nào, hạt sỏi nào cũng thuyết Pháp Hoa Kinh) .
Có những lúc ta quên thở, quên
cười bất chợt ngước lên thấy bức thư pháp của Sư Ông treo trên tường đề chữ
“thở đi con” “mỉm cười đi con” thì ta giật mình trở về với hơi thở, với nụ
cười. Bức thư pháp là một đối tượng nhắc ta trở về với chánh niệm. Thế thì cành
hoa mai trước sân cũng đóng vai trò một vị Bụt thuyết cho ta nghe một bài pháp
về an trú trong hiện tại. Nhờ trông thấy cành hoa mai trắng mà ta đi sâu hơn
vào chánh niệm, khi chánh niệm hùng hậu thì những đám bụi hồng trần lao xao
trong tâm rơi rụng hết:
Lao xao đám bụi hồng trần
Sáng nay tắt lịm trước nàng xuân
Chỉ còn lại hơi thở, chỉ còn lại
sự bình an và vẻ đẹp trong ngần của mùa xuân.
Nhành hoa mai trắng thanh tao thế
Mây gió đem về hương cố nhân.
Nụ hoa mới nở, trắng muốt, tinh
khôi, vô cùng thanh tao. Nụ hoa đại diện cho cái đẹp, cái thật và cái lành. Mà
cái đẹp, cái thật và cái lành là cái có sẵn trong tâm ta nhưng vì ta thất niệm
nên để cho bụi trần che phủ. Nay, khi
bắt gặp cành hoa mai trắng, thì cành mai
tinh khiết đã giúp ta tiếp xúc lại với bản tâm thanh tịnh của mình, ta gặp lại
“cố nhân” tên là Chân Thiện Mỹ trong mình. Giây phút ấy là giây phút đẹp tuyệt
vời, mình được sống với con người thật của mình - những chiếc mặt nạ rơi rụng
xuống, mình sống với bản chất lương thiện trong mình - không toan tính, mình
sống với vẻ đẹp trong mình – tình yêu thương.
Nếu đó không phải là cành hoa mai,
mà là một nụ hồng, một đoá sen, một bông cúc thì cũng vậy thôi. Nếu đó không
phải là hoa mà chỉ là tiếng chim
hót, tiếng gà gáy, tiếng ve râm ran,
thậm chỉ là một hòn sỏi, một cành củi khô thì chúng cũng đều có thể đong vai
trò sứ giả của Như Lai để nhắc ta trở về tiếp xúc với Phật tính trong
mình. Trong bài thơ xuất hiện “nhành hoa
mai trắng” là bởi vì thời điểm ấy tôi đang sống tại một xứ sở đầy hoa mai
trắng. Những bài thơ bốn câu về xuân và hoa mai mà tôi vẫn đăng rải rác trên
facebook được làm vào một sáng mùa xuân năm 2010. Lúc ấy tôi đang ở Xóm Mới –
Làng Mai. Dạo ấy tôi làm thị giả cho Sư Ông, một lần sách túi đi theo chân
Thầy, khi ngang qua cây mận hồng trước thư quán, hai thầy trò dừng lại đứng
ngắm hoa. Sư Ông mỉm cười nhìn tôi và nói: “Con làm thơ về hoa mai đi”. Và thế
là một buổi sáng nọ, cảm hứng dâng trào, tôi cầm bút và viết. Sau hai tiếng đồng hồ đắm mình trong thế giới thi ca, đếm lại thì được 9 bài thơ nhỏ. Làm
xong đọc thấy cũng được được, tôi dự định bao giờ viết được 100 hoặc 50 bài thơ bốn
câu chỉ về mùa xuân và hoa mai thì sẽ cho xuất bản tập thơ “Xuân và Mai”.
Nhưng từ đó đến nay chưa có ai nhắc “làm thơ về hoa mai đi”. Với lại về Việt Nam nên không
còn được gần rừng hoa mai trắng nữa nên cảm hứng của tôi cứ teo tóp dần, cho
tới nay vẫn chưa có thêm bài thơ nào về xuân và hoa mai cả. Mời bạn cùng đọc
lại những bài thơ ấy nhé:
1
Rộn
ràng từng cánh én
Chắp
cánh những hoài mong
Hồn
thơm hương nắng mới
Mai
trắng nở trong lòng.
2
Đêm
ướp hoa mai trắng
Hương
thơ gạn hồn trong
Mảnh
trăng xuân tĩnh mặc
Hờn
tủi bặt mù tăm.
3
Trong
trầm luân bể đời
Vẫn
vẹn ánh xuân ngời
Giữa
trần gian buồn tủi
Mai
trắng còn tinh khôi.
4
Lộc
đã lên xanh từ cành khô
Ánh
sáng thoát thai từ đêm tối
Đen
trắng đổi trao nhau rất vội
Giá
lạnh đông tàn xuân mở hội.
5
Sáng
nay trời đất trong ngần
Một
nhánh mai vàng nở trước sân
Áo
bạc chay lòng tâm chẳng bận
Nắng
tưới lên ngàn hong gió xuân
6
Lao
xao đám bụi hồng trần
Sáng
nay tắt lịm trước nàng xuân
Nhành
hoa mai trắng thanh tao thế
Mây
gió đem về hương cố nhân
7
Đông
đìu hiu cô quạnh
Đất
nứt cây trơ cành
Nhưng
nấp sau băng giá
Là cả
một mùa xanh
8
Mỗi
khi mùa xuân tới
Thức
ngàn lá lên xanh
Nhưng
trong lòng xuân thắm
Chồi
biếc đã lìa cành.
9
Mùa
xuân lên tiếng hát
trời
đất đẹp vô ngần
hồn
thơ lên tiếng hát
tục
nhân thành tao nhân
Cảm ơn bạn Cát Tường đã gợi ý cho
tôi chia sẻ những dòng chữ đơn sơ này.

Thơ hay quá sư cô ơi
Trả lờiXóa