Các em cũng được dạy về pháp môn làm mới, thiền buông thư, thiền hành, cách điều phục cơn giận, nói lời thương yêu và học cách sẻ chia. Những pháp môn này đã được đơn giản hóa để phù hợp với lứa tuổi và nhận thức của các em, giúp các em dễ dàng hành trì.
Các em có những buổi học mà chơi như: vẽ tranh, nặn tượng, cắt giấy thủ công… Bên cạnh đó, các em cũng được hướng dẫn làm từ thiện. Những tác phẩm do các em sáng tạo như: tranh, tượng, đã được đem bày bán và số tiền ấy được gửi về nuôi trẻ em đói tại Việt Nam. Không chỉ những bức tranh hay tượng, mà nhặt nhạnh được chiếc lá, viên sỏi đẹp hay quả thông các em cũng bày bán để lấy tiền cho vào quỹ từ thiện. Gian hàng của các em khá đắt khách và khách hàng “ruột” của các em thường là phụ huynh của chính các em. Buổi chiều các em có một giờ để chơi thể thao.
Có rất nhiều chuyện vui mỗi khi tôi nghĩ về các em, nhưng ở đây tôi chỉ xin kể ra một chuyện thôi, đó là chuyện đá bóng.Mỗi tuần chúng tôi tổ chức hai buổi đá bóng với các em. Đá bóng với các em vui lắm, bởi vì các em cũng “ngang sức ngang tài” với chúng tôi. Còn lên Xóm Thượng đá bóng với các thầy thì không vui bằng, vì đá bóng với các thầy chúng tôi có được chạm vào bóng đâu, cứ le te chạy đằng sau, nghĩ mà chán. Phụ huynh của các em cũng rất hạnh phúc khi thấy con mình “tranh tài” với quý sư cô. Họ quay phim chụp ảnh nườm nượp. Truyền thống đá bóng với các em nhỏ ở Làng vào mùa hè có từ lâu rồi, thời các sư chị của chúng tôi là sư cô Hội Nghiêm, Thi Nghiêm, Thần Nghiêm,… Hồi còn ở Bát Nhã, sư cô Hội Nghiêm kể: Chơi đá bóng với các em thiếu niên nhi đồng vui lắm, các sư cô thường nhường cho các em thắng, mỗi khi thắng các em rất hạnh phúc. Nhưng có một lần, đang đá thì Sư Ông qua. Quý sư cô mải chơi nên không để ý có một “khán giả” đặc biệt đang chăm chú theo dõi trận đấu. Kết thúc, Sư Ông gọi quý sư cô lại và hỏi: “Sao các con không đá hết lòng?”. Quý sư cô … cười cười gãi đầu. Ngay buổi sau, không nể nang, không nhường nhịn, quý sư cô đá cho các em thủng lưới tơi bời. Tội nghiệp bọn trẻ, bị thua chúng òa khóc nức nở, khóc tập thể, khiến cho bố mẹ chúng nhìn con mà sót ruột, còn quý sư cô thì vô cùng áy náy. Từ đó, kinh nghiệm để lại cho chúng tôi là đá hết lòng nhưng thua vừa phải.
Mùa hè vừa rồi, những trận bóng đã đem lại rất nhiều niềm vui và sức khỏe cho chúng tôi. Có lần chúng tôi đá với các em từ 8 đến 14 tuổi. Thực ra chỉ có một em 14 tuổi thôi, còn lại đều khoảng từ 8 đến 12 tuổi. Chúng tôi chia làm hai đội, một đội áo nâu và một đội áo đủ các sắc màu. Các em rất khỏe, chạy rất nhanh. Nhất là cậu bé 14 tuổi, cậu quả là một đôi giầy lợi hại. May mà trong đội chỉ có một cậu như vậy thôi, chứ nếu có thêm một cậu nữa như thế thì chắc chắn quý sư cô đã thua “chính quy” rồi. Ban đầu chúng tôi hơi chủ quan nên bị cậu bé đó chọc thủng lưới. Giật mình nhìn lại, chúng tôi bắt đầu chơi nghiêm túc hơn và giành lại thế cân bằng 1 -1. Cao hứng, chúng tôi xông lên tấn công tới tấp và dẫn trước với tỉ số 2-1. Bọn trẻ bắt đầu hoảng. Tới gần phút cuối, các em đã vui sướng gỡ hòa.
Sau hai hiệp đấu rất quyết liệt tỉ số đang cân bằng là 2-2 (chỉ có các em nhỏ quyết liệt thôi, còn chúng tôi thì không “quyết liệt” gì cho lắm. Chúng tôi mà “quyết liệt” tụi nhóc nó khóc ai mà dỗ được). Để phân chia thắng bại hai đội phải đá pelenti. Các em nhỏ được giành quyền đá trước. Đội trưởng – cậu bé 14 tuổi, niềm tự hào của đội bước ra sân. Cậu đứng trước thủ môn, tự tin nhắm thẳng đích và sút
- Vào!
Tiếng reo hò của mọi người vang lên. Tới lượt quý sư cô. Sư cô Thao Nghiêm bước ra sân. Tự tin không kém, sư cô lấy đà và sút
- Vào!
Tiếng reo hò lại vang lên nhưng không to bằng lúc trước. Đến lượt các em nhỏ, một cậu bé khác giành được quyền đá lượt hai. Cậu bé này có dáng người bé nhỏ, cậu vui vì giành được quyền đá, nhưng nét mặt khá căng thẳng và thiếu tự tin. Cậu cũng lấy đà và sút, nhưng cậu hơi yếu nên cú sút bị nhẹ, do đó quả bóng bị thủ môn chụp gọn. Bọn trẻ cảm thấy vừa buồn vừa bực, chúng nhìn cậu bé kia bằng ánh mắt trách móc. Đến lượt quý sư cô. Sư cô Cẩn Nghiêm bước ra sân, mấy chị em nháy nhau “nhớ đá ra ngoài nhé”. Vì đang bị dẫn trước một quả nên thủ môn của đội áo đủ các sắc màu tập trung rất cao, còn các em khác thì hồi hộp theo dõi.
- Ra ngoài!
Tiếng hét như long trời lở đất của các em vang lên. Quả tiếp theo. Cậu bé 14 tuổi lại ra sân trước ánh mắt trông đợi của đàn em. Một cú sút rất mạnh, lao thẳng về phía khung thành, thủ môn trở tay không kịp. Tiếng reo mừng lại vang lên, các bậc phụ huynh thi nhau quay phim chụp ảnh phành phạch. Quả tiếp theo, tới lượt quý sư cô.
- Để em!
Tôi lớn tiếng và gạt đồng đội của mình ra. Chẳng hiểu gì tiếng Việt, nhưng nghe tiếng hét hùng hồn của tôi các em lo lắng quay sang nhìn. Vừa trông thấy tôi hiên ngang bước ra thì các em ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Tôi trông giống hệt một nhánh tre non vừa gầy vừa nhỏ, đi đứng thì chậm chạm. Trong số các em nhiều đứa nhận ra rằng từ đầu trận đến giờ tôi cứ lon ton chạy theo sau quả bóng mà không sao tới gần được, thế nên chuyện tôi xung phong đá pelenti khiến các em mừng ra mặt. Tôi quả là đối thủ lý tưởng của các em. Đứng trước thủ môn, tôi đã làm những động tác vận động rất “nhà nghề”. Tôi đan mười ngón tay vào nhau xoay tròn, chống hai tay xuống đầu gối nhún qua nhún lại, xoay khớp đầu gối, xoay khớp mắt cá chân rồi chạy ra xa lấy đà và sút. Những tiếng hò hét như vỡ chợ vang lên. Bọn trẻ ôm lấy nhau, vỗ vai nhau, đập hai bàn tay vào nhau để ăn mừng chiến thắng. Các bậc phụ huynh chạy ùa tới chia vui với các con của mình. Các sư cô thì giả vờ buồn có người giả vờ hu hu khóc rồi lại hi hi cười. Sau giây phút ngất ngây trước chiến thắng, các em quay sang chúng tôi chia buồn và chúng tôi thì rối rít chúc mừng các em. Các em bắt tay chúng tôi, cảm ơn và mời chúng tôi chụp ảnh kỷ niệm. Ai nấy đều vui, mặt mày rạng rỡ.
Khóa tu mùa hè kết thúc, không đá bóng với các em nữa chúng tôi đá với nhau. Để trận đấu có “quy mô” hơn. chúng tôi tổ chức tranh giải đàng hoàng. Gọi là tranh cup vô địch Tình Chị Em. Chúng tôi chia làm hai đội: đội Trâu Đen và đội Hạc Trắng. Đội Trâu Đen thật đáng gườm với những thủ môn trông rất “đô con” như sư cô Trúc Diệu, sư cô Cẩn Nghiêm, sư cô Trăng Mới Lên …. Ngược lại, bên đội Hạc Trắng, nhìn đi nhìn lại thấy toàn những “tiểu thư”, ai nấy đều gầy gò, ốm yếu như sư cô Văn Nghiêm, sư cô Thao Nghiêm, … . Ấy thế mà rồi cuối cùng đội Trâu Đen lại phải đau lòng mà chịu thua đội Hạc Trắng, bị đội Hạc Trắng đá cho tung lưới giành chiến thắng vẻ vang với tỉ số 6 -5.
Những trận bóng hấp dẫn của chúng tôi buộc phải khép lại vào mỗi đầu tháng tám. Vì thời điểm này là thời điểm hoạt động của những nàng aota. Aota là một loài sinh vật sống ký sinh, rất nhỏ, nhỏ hơn đầu kim, mắt thường cũng khó mà thấy được, nhưng nó mà bám vào người thì chỉ có mà gãi cả tuần. Aota cắn ngứa như phải ghẻ, điều đáng ngán ngẩm là nốt ngứa lan ra khắp người, nó nổi cục, mẩn đỏ hệt như dị ứng vậy. Hồi còn ở Bát Nhã, trước khi sang Làng, quý sư cô có “hăm dọa” chúng tôi về nạn aota. Tò mò, khi sang Làng tôi hỏi thầy Pháp Độ: “Aota tiếng Việt là gì hả thầy?” Thầy Pháp Độ suy nghĩ và trả lời: “aota là … con tháng tám”, tức là cứ vào tháng tám là chúng xuất hiện. Từ aota được phiên âm từ chữ aout của tiếng Pháp nghĩa là tháng tám. Ao ta cư ngụ nhiều nhất là trong cỏ và trên cành cây, chúng sống suốt mùa thu, khi thời tiết chuyển lạnh thì chúng lui về ở ẩn. Thế nên, dù thương mến sân bóng, nhưng cứ vào tháng tám là chúng tôi lại phải ly thân với bãi cỏ yêu quý. Mùa đông giá lạnh, vào lúc rảnh rỗi chị em tôi chỉ thích ngồi đọc sách, uống trà với nhau trong phòng, hoặc nướng hạt dẻ bên lò sưởi củi. Quả bóng của chúng tôi chỉ lăn vào mùa xuân và mùa hè nhưng cũng có biết bao nhiêu điều để kể.
0 nhận xét: