15 thg 1, 2013

Giấc mơ bé bỏng

Đây là một bài thơ tôi viết tặng cho các cô gái “bán hoa”. Bài thơ này là chị em sinh đôi của bài văn “Điều ấy bạn làm được” mà tôi đăng  vừa qua. Tôi viết bài thơ này trước rồi viết bài kia để “chú thích” cho bài thơ. Nhưng càng … “chú thích” thì càng dài, rồi cuối cùng nó không còn là mấy dòng “chú thích” nữa mà thành một bài văn hoàn chỉnh.
Mấy năm trước tôi đã đăng trên trang nhà langmai.org, vì bài thơ là chủ đạo nên được đặt lên trên, bài văn là phần phụ để giải thích vì sao tôi viết bài thơ đó nên để bên dưới. Nhưng có vẻ “bà con” cũng thích cái phần phụ thế nên bây giờ tôi cũng không biết bài nào là phụ bài nào là chính nữa.


Đêm buông xuống người ta về xum họp
Em phấn son lầm lũi bước ra đường
Trong tối tăm đôi vai ướt lạnh sương
Em đứng đó ỡm ờ người qua lại.

Lòng trĩu nặng một nỗi buồn tê tái
Tấm đoan trinh lấm bụi phủi khôn phai
Thân em nát và tâm hồn em nát
Đường mịt mù mây phủ kín tương lai.

Tuổi thơ em dang dở lớp trường
Tuổi thơ em mòn vẹt tình thương
Tuổi thơ em sớm xa vòng tay mẹ
Chẳng có ai dẫn đường
Chông chênh niềm tin vào cuộc sống
Nên hôm nay em phải đứng ăn sương

Mảng sáng cuộc đời xua đuổi chúng em
Nói chúng em là giống lẳng lơ, biếng nhác
Nhưng bóng tối đêm đen lại hùa nhau hợp tác
Siết chặt đời em.

Này cô bạn tóc dài áo trắng
Bước nhanh đi đừng ngơ ngác nhìn em
Nếu cô sinh ra trong môi trường của em
Nếu đói nghèo xô đẩy
Nếu Tú bà chìa nanh vuốt lọc lừa
Mã Giám Sinh bủa lưới
Thì chính chỗ này, cô bạn sẽ đứng thế chỗ cho em

Trong giấc mơ, nước mắt vẫn ướt nhèm
Một ước mơ vô cùng bé bỏng
Tan sở làm có một người mong
Một em bé xà vào lòng: “thưa mẹ!”

Em đã gấp những ngôi sao, hàng ngàn có lẻ
Em lật tìm trong cổ tích ngày xưa
Xin cuộc đời đừng phũ phàng đóng cửa
Cho em được nhìn một tia sáng trong đêm

0 nhận xét: