(Phổ thơ từ Kinh Thương Yêu, trong cuốn "Nhật Tụng Thiền Môn 2010, được Thiền Sư Thích Nhất Hạnh dịch từ kinh Metta Sutta, tạng Pali, trong bộ Sutta Nipata, )
Ai muốn đạt tới an vui
Học hạnh thẳng thắn nụ cười hòa vang
Khiêm cung ngôn ngữ dịu dàng
Giản đơn mà sống tâm mang từ hòa
Bớt ham muốn, đừng xa hoa
Điềm đạm học hỏi dù là sâu, nông
Mọi điều suy xét tường thông
Các bậc thức giả đều không chê cười
Tâm tâm niệm niệm cho người
An toàn, hạnh phúc, thảnh thơi, hiền hòa.
Thương cha mẹ, kính ông bà
Anh em đùm bọc, thuận hòa dưới trên
Sẻ chia giúp đỡ láng giềng
Biết ơn dân tộc tổ tiên đất trời
Thương yêu chan rải mọi nơi
Người trong bốn bể đầy vơi một nhà.
Nguyện cho sinh vật gần xa
Loài mạnh, loài yếu cùng là loài cao
Loài thấp, lớn, nhỏ, loài nào
Mắt thấy, không thấy với bao nhiêu tình
Loài đã sinh, loài sắp sinh
Dù xa hay ở gần mình cũng thương
Nguyện cho thoát khổ mọi đường
Xa lìa sát hại xa phường ác tâm
Thương yêu trùm phủ khôn cùng
Từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài
Bình đẳng thương hết mọi loài
Coi như con một không hoài công chăm
Khi đi đứng, lúc ngồi nằm
Miễn là còn thức phải chăm duy trì
Giữ nguồn chánh niệm từ bi
Thì đời thánh thiện còn gì đẹp hơn
Không còn tham ái giận hờn
Chúng sinh như thể keo sơn với mìnhLoại dần tà kiến vô minh
Hành giả chắc chắn tử sinh không còn.
_()_ mình bước chân vào góc thiền đường tuyệt diệu quá! :)
Trả lờiXóaCho em gửi lời cám ơn chân thành nhất, từ tận đáy lòng mình! :)