Ở Làng Mai, sau mỗi khóa tu lớn, thiền sinh về hết nên phòng dành cho khách bỏ trống nhiều. Hồi ấy, mấy chị em tôi mới qua Làng và ai cũng ham tu. Có được mười ngày nghỉ, chúng tôi xin quý sư cô lớn cho chúng tôi nhập thất. Hồi ấy chúng tôi cũng mới xuất gia có vài năm thôi (chưa đủ điều kiện để nhập thất) nhưng thấy chúng tôi thiết tha quá nên quý sư cô vẫn từ bi chấp thuận, thế là chị em tôi hăm hở đi chọn phòng.
![]() |
| (sc Lĩnh Nghiêm, sc Cảnh Nghiêm, sc Báo Nghiêm, sc Quảng Nghiêm, sc Tuyết Nghiêm) |
Không biết ăn nhẹ là ăn như thế nào nên sư cô Cẩn Nghiêm đã chu đáo bê nào mì, nào miến, nào phở, rồi bánh gạo, sữa gạo, bánh mỳ, rong biển, cam, táo, chuối, nho,… làm cho đầy một nhà. Nhập thất chuyên tu mà sau mười ngày, “đả thất” bước ra chị em tôi người nào người nấy tròn quay.
Ngày đầu tiên, vừa “an vị” xong thì chúng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Vì thực tập im lặng nên tôi và sư cô Cẩn Nghiêm chỉ nhìn nhau mà không nói năng gì. Tôi hé cửa xem chuyện gì xảy ra thì thấy sư cô Nhẫn Nghiêm tười toe toét khệ nệ bưng một đĩa bánh xèo cao ngất ngư và một bát nước chấm to bự tới. Đang thực tập im lặng nên chúng tôi chỉ cười ra hiệu cho sư cô để đó. Thường thì người hộ thất chỉ gõ cửa, để thức ăn ở ngoài rồi lặng lẽ rút lui. Nhưng cái người hộ thất này chẳng có quy củ gì hết, tôi vừa hé cửa là sư cô bước thẳng vào, ngồi phịch xuống đất, rồi có bao nhiêu chuyện là tuôn ra như suối. Lắng nghe một hồi chúng tôi giải thích : “xin lỗi chị, bọn em đang thực tập im lặng hùng tráng.” Sư cô Nhẫn Nghiêm là sư em của chúng tôi nhưng vì tuổi đời của sư cô lớn nên chúng tôi tôn trọng và gọi bằng chị. Sư cô Nhẫn Nghiêm tròn mắt : “Ô, rứa hả? Thế thôi, em về đây, có món gì ngon em sẽ mang lên cho mấy chị”. Hai chúng tôi rất vui mừng vì lời hứa hẹn hấp dẫn ấy. Đang đánh chén món bánh xèo ngon khó tả thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Lần này không đợi chúng tôi mở, đương sự tự động ẩn cửa đi vào, vừa vào đương sự leo thẳng lên giường của tôi nằm buông thư, nhìn chúng tôi ăn và gạ gẫm: “Này, đi biển không? Đi bốn ngày thôi”. Đó là sư cô Hiền Hòa, sư cô đi từng “thất” rủ rê bà con đi chơi biển. Chúng tôi chúm chím cười từ chối. Sư cô kỳ kèo: “Đi đi, đi rồi về nhập thất tiếp”. Chúng tôi từ chối lần hai. Sư cô năn nỉ: “Thì người ta cũng nhập thất đây này, nhưng đi chơi rồi về mới nhập. Đi chơi bốn ngày, nhập thất sáu ngày, Ok?”. Chúng tôi dứt khoát từ chối. Nhận thấy ý chí tu hành của chúng tôi rất “kiên cường” nên sư cô đành phụng phịu rút lui. Nghe nói, sau khi đi các thất mời mọc không được cuối cùng sư cô Hiền Hòa đành trở về, đóng cửa … nhập thất.
Đêm vào khuya, 23 giờ rồi nhưng chị em tôi vẫn chong đèn đọc sách. Bên ngoài gió thổi lay động cành cây. Càng về đêm gió càng giật mạnh, gió không lọt được vào phòng nhưng chúng tôi nghe rõ tiếng những tán lá mận bị gió xô đẩy đập xào xạc ngoài cửa sổ, tựa hồ như có một cơn bão lớn sắp kéo tới vùi dập Xóm Mới của chúng tôi vậy. Tôi đứng dậy đi khép cửa sổ để nhỡ đêm bão về nước mưa cũng không hắt vào phòng. Nhưng, ô lạ chưa? Ngoài trời trăng sáng vằng vặc, bầu trời trong veo, chả có vẻ gì là mưa gió hết. Cũng từ giây phút ấy gió ngưng bặt. Rồi khoảng vài phút sau một âm thanh lạ xuất hiện, hình như là chuột, chuột đang cắn vào thùng carton kêu xột xoạt. Chà, mấy nàng chuột này tinh ghê, chúng tôi vừa “nhập cư” thì chúng đã kéo tới làm bạn rồi. Tôi chạnh lòng khi nghĩ tới chuyện đống thức ăn của chúng tôi bị “mấy em” “kiểm duyệt” trước. Không chấp nhận thực trạng, tôi đứng dậy tìm kiếm, bụng bảo dạ, gặp “em” nào là mời ngay “em” ấy ra khỏi phòng. Cũng lạ, ở đây cao ráo, sạch sẽ sao lại có chuột nhỉ? Tìm một lúc không thấy gì tôi yên tâm đọc sách tiếp. Tiếng xột xoạt to hơn, tôi nghe rõ tiếng xột xoạt từ bên ngoài. Không phải chuột mà là mèo, chỉ có mèo mới cào mạnh thế thôi. Chúng tôi cũng chẳng quan tâm, kệ! Bất ngờ tiếng gõ cửa vang lên. Tôi và sư cô Cẩn Nghiêm nhìn nhau. Không biết ai mà gõ cửa khuya thế, 23h30 rồi? Tiếng gõ cửa chấm dứt và cánh cửa của chúng tôi tự động mở ra. Một dáng áo trắng lướt qua nhẹ như gió. Chiếc áo trắng đó lượn lại. Sư cô Cẩn Nghiêm bước ra, hai con “ma” là sư cô Duệ Nghiêm và sư cô Thao Nghiêm cắm đầu cắm cổ chạy. Còn tôi thì ôm bụng cười đau cả ruột. Té ra hai sư cô ấy chính là “tác giả” của “trận cuồng phong”, lại cả tiếng chuột lẫn tiếng mèo nữa.Những thử thách trong ngày của chúng tôi chấm dứt vào lúc 23h30. Phòng của sư cô Báo Nghiêm sát cạnh phòng chúng tôi nên ba chị em thống nhất cùng nhau dậy sớm ngồi thiền tụng kinh. Ai dậy trước thì đánh thức hai người còn lại bằng cách bật đèn phòng mình và sang phòng bên cạnh bật đèn. 5 giờ sáng hôm sau ba chị em tôi thức dậy mặc áo tràng ra thiền đường lớn ngồi thiền tụng kinh cho tới 7 giờ. Sau đó sư cô Báo Nghiêm trở về phòng mình nghe pháp thoại còn sư cô Cẩn Nghiêm và tôi ăn sáng.
Đang ăn thì có tiếng gọi nhí nhéo: “Chị Lĩnh Nghiêm ơi, chị Cẩn Nghiêm ơi, chị Báo Nghiêm ơi, đi sang Sơn Cốc đọc hồi ký của Sư Ông với chúng em không?”. Thầy tôi có viết hồi ký, nhưng chỉ có những đệ tử xuất gia mới được đọc và phải tới tận Sơn Cốc của Người mới được đọc mà không được mang ra ngoài. Chúng tôi im lặng! Tiếng réo ngày càng to hơn: “Chị Lĩnh Nghiêm ơi, chị Cẩn Nghiêm ơi, chị Báo Nghiêm ơi, đi chơi không? Sang Cốc Sư Ông đọc hồi ký”. Chúng tôi vẫn im lặng. Mọi người đồng thanh: “Mấy “bác” ơi, đi chơi không?”. Biết rằng không ổn, chúng tôi mở cửa sổ nhìn xuống thì thấy một nhóm các chị em tôi đang đứng lố nhố bên dưới đồng thanh réo gọi: “Sang Sơn Cốc đọc hồi ký của Sư Ông?” Chúng tôi mỉm cười lắc đầu. Sư cô Tạng Nghiêm giả vờ mếu máo: “Mấy chị ơi, đi chơi với chúng em đi, nhập thất làm gì cho nó khổ, hu hu…” Tôi cười nghĩ bụng: “Trời ạ, người ta nhập thất chuyên tu chứ có đi tù khổ sai đâu mà khóc với mếu”. Chúng tôi lắc đầu, cương quyết từ chối và khép cửa lại. Đó là thử thách cuối cùng của chúng tôi trong lần nhập thất đầu tiên trong đời và cũng là nhớ đời ấy. Sau cái vụ dọa ma và rủ rê người nhập thất đi chơi bị thất bại, mấy chị em ở ngoài bắt đầu “cải tà quy chính” nói với nhau: “thôi, để yên cho mấy chị tu”.
| Sang Sơn Cốc đọc hồi ký với chúng em không? |
Hàng ngày, ba chị em tôi đã cùng nhau thực tập im lặng hùng tráng, tuy cùng phòng nhưng tôi với sư cô Cẩn Nghiêm chỉ ra hiệu hoặc trao đổi rất ít mỗi khi thật sự cần thiết. Mỗi sáng chúng tôi thức dậy sớm, đi ngồi thiền tụng kinh, 7 giờ ăn sáng 9 giờ chúng tôi cùng đi thiền hành hoặc thể dục đi bộ xa, sau đó về đọc sách rồi ăn trưa. Chúng tôi ngủ trưa một lúc rồi dậy học bài, tới 3 giờ chiều lại đi tụng kinh tới 5 giờ. Sau đó về phòng ăn tối rồi tự ngồi thiền, đọc sách, học tiếng Anh, hoặc nghe băng giảng pháp thoại cho tới khuya.
Thực tập im lặng, ngồi thiền tụng kinh, đi thiền hành xa và dành nhiều thời gian trong ngày chỉ để nghe pháp thoại, đọc sách của Thầy, nhất là có chị em cùng tu, cùng nâng đỡ nhau trong sự thực tập, chỉ vài ngày mà chúng tôi đã nếm được rất nhiều an lạc. Những tạp niệm lắng xuống, niềm bình an cứ dâng lên, dâng lên đầy.
Đó là lần nhập thất đầu tiên của ba chị em tôi. Bây giờ mấy chị em tôi cũng vẫn còn ham tu và còn ham tu hơn cả ngày xưa. Khi còn ở bên Làng, sau mỗi khóa tu, một số chị em chúng tôi vẫn xin mỗi người một phòng riêng để tĩnh tâm, dành nhiều thời gian đi sâu thêm vào sự thực tập. Trong thời gian đó chúng tôi giữ im lặng gần như tuyệt đối. Thường là khi nhập thất chúng tôi chỉ ăn gạo lức với muối mè và nhiều người thì nhịn ăn để thanh lọc cơ thể. Mỗi chúng tôi đều có thời khóa tu tập cho riêng mình. Bây giờ mỗi khi nhập thất, chúng tôi không còn dọa ma nhau nữa; không nhảy xổ vào “thất” của người khác kể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển; không rủ nhau “trốn thất” đi chơi. Chúng tôi đã yên hơn, đã tìm được
nhiều niềm hạnh phúc thâm sâu hơn trong sự thực tập.
0 nhận xét: