Một khi nghịch cảnh tới
Ta rất dễ trách trời
Ta rất dễ hờn giận
Dễ thô ác buông lời.
Một khi nghịch cảnh tới
Cũng có thể ta cười
Ta nhận về lầm lỗi
Gieo nhân gặt quả thôi.
Một là ta tiến hóa
Chạm tới những vì sao
Hai là ta thoái hóa
Bùn đen xin cúi chào.
Chỉ khi nghịch cảnh tới
Mới biết xấu hay xinh
Cái tâm ta ấy chứ
Cái sức tu của mình.
Chùa Cao Bài 1.10.2012
12 thg 1, 2013

0 nhận xét: